Sau nhiều năm hóa thân thành nàng tiên cá trên các sân khấu, Bùi Ngọc Ánh quyết định chuyển hướng sang đào tạo. Với cô, giáo dục tạo ra những giá trị bền vững hơn những phút tỏa sáng trên sân khấu. Hành trình ấy đưa Ngọc Ánh trở thành huấn luyện viên lặn tiên cá quốc tế PADI, sáng lập trung tâm đào tạo lặn tiên cá.
Chia sẻ với PV Tri thức và Cuộc sống, cô cho rằng lặn tiên cá không chỉ là môn thể thao nghệ thuật mà còn giúp nhiều người vượt qua giới hạn bản thân, tìm lại sự tự tin và niềm vui trong cuộc sống.
- Sau nhiều năm theo đuổi nghề biểu diễn, điều gì khiến chị quyết định chuyển sang công việc đào tạo, thay vì chỉ gắn bó với sân khấu dưới nước?
Tôi nhận ra một buổi biểu diễn chỉ giúp mình xuất hiện rực rỡ trong vài phút trên sân khấu, một video cũng chỉ lan tỏa trong một khoảng thời gian nhất định. Nhưng đào tạo thì khác. Đó là hành trình có thể tạo nên sự thay đổi lâu dài, giúp một người vượt qua giới hạn của bản thân, chạm tới đam mê và tự tin thể hiện chính mình.
Khi trưởng thành, ước mơ của tôi cũng dần thay đổi. Nếu trước đây tôi chỉ mong được tỏa sáng dưới làn nước, thì bây giờ điều khiến tôi hạnh phúc hơn là nhìn thấy nhiều người khác cũng có cơ hội trải nghiệm cảm giác ấy.
Tôi vẫn yêu việc hóa thân thành nàng tiên cá, được biểu diễn và kể những câu chuyện dưới nước. Nhưng niềm vui lớn nhất hiện nay là khoảnh khắc học viên lần đầu lặn thành công, vượt qua nỗi sợ, hoàn thành phần trình diễn và nở nụ cười đầy tự hào.
Tôi không chỉ muốn trở thành một nàng tiên cá, mà còn mong truyền cảm hứng và đồng hành để nhiều người khác tự tin chinh phục làn nước, viết nên hành trình của riêng mình.
- Những ngày đầu xây dựng mô hình đào tạo, đâu là thử thách lớn nhất chị phải đối mặt? Điều gì khiến chị quyết tâm theo đuổi đến cùng?
Thử thách lớn nhất trong những ngày đầu không nằm ở chuyên môn hay việc xây dựng giáo trình, mà là đối mặt với những khủng hoảng truyền thông. Có thời điểm xuất hiện nhiều thông tin chưa chính xác, ảnh hưởng đến uy tín cá nhân cũng như mô hình tôi đang gây dựng.
Thay vì lên tiếng tranh cãi, tôi chọn để thời gian và kết quả công việc trả lời. Tôi dồn toàn bộ tâm sức vào việc nâng cao chuyên môn, hoàn thiện giáo trình, hướng dẫn học viên một cách bài bản và tạo thêm nhiều cơ hội để mọi người theo đuổi bộ môn này trong môi trường an toàn, chuyên nghiệp.
Động lực để tôi kiên trì còn đến từ chính trải nghiệm của bản thân. Tôi từng trải qua giai đoạn trầm cảm và chính lặn tiên cá đã giúp tôi tìm lại sự cân bằng, niềm vui cũng như ý nghĩa trong cuộc sống. Những biến cố ấy khiến tôi trưởng thành hơn, biết kiên nhẫn, bao dung và bình tĩnh đối diện với thử thách.
Tôi mong lặn tiên cá không chỉ được nhìn nhận như một môn thể thao hay một màn trình diễn đẹp mắt, mà còn là cơ hội để mỗi người kết nối với chính mình, bước qua những giới hạn tâm lý và khám phá những điều tưởng chừng không thể.
- Khi hướng dẫn học viên, điều chị mong muốn họ nhận được sau khóa học là gì, ngoài việc thành thạo các kỹ năng dưới nước?
Điều tôi mong nhất là mỗi người tìm lại được niềm tin vào chính mình. Nhiều người đến với tôi mang theo mặc cảm về ngoại hình, nỗi sợ nước hoặc áp lực trong cuộc sống. Khi có thể bình tĩnh dưới làn nước và hoàn thành bài lặn đầu tiên, họ nhận ra mình mạnh mẽ hơn những gì từng nghĩ. Với tôi, đó mới là giá trị lớn nhất mà khóa học mang lại.
- Trong quá trình giảng dạy, có học viên nào để lại cho chị ấn tượng đặc biệt vì đã vượt qua nỗi sợ hãi hoặc thay đổi tích cực nhờ bộ môn này?
Có rất nhiều học viên để lại cho tôi những kỷ niệm đáng nhớ. Tôi nhớ nhất một chị vốn rất sợ nước và luôn nghi ngờ khả năng của mình. Khi hoàn thành bài lặn đầu tiên, chị vừa khóc vừa cười rồi nói: "Đây là lần đầu tiên chị dám tin mình có thể làm được điều mà trước đây chị nghĩ là không thể".
Khoảnh khắc ấy giúp tôi hiểu rằng công việc của mình không chỉ dừng lại ở việc hướng dẫn kỹ thuật lặn tiên cá. Điều ý nghĩa hơn là được đồng hành để mọi người khám phá nội lực, bước qua những giới hạn trong suy nghĩ và sẵn sàng đón nhận những thử thách mới. Đó cũng là lý do tôi luôn muốn gắn bó với nghề giảng dạy.
- Việc trở thành người hướng dẫn đã thay đổi góc nhìn của chị về nghề "nàng tiên cá" như thế nào so với thời điểm chỉ là người biểu diễn?
"Trước đây, khi là người biểu diễn, điều tôi quan tâm nhất là mang đến những tiết mục giàu cảm xúc và để lại dấu ấn với khán giả. Nhưng khi trở thành người hướng dẫn, góc nhìn của tôi đã thay đổi rất nhiều.
Giờ đây, ưu tiên lớn nhất không còn là một phần trình diễn đẹp mắt mà là bảo đảm mỗi người tham gia được học đúng phương pháp. Lặn tiên cá là sự kết hợp giữa thể thao và nghệ thuật, hấp dẫn nhưng cũng tiềm ẩn không ít rủi ro nếu thiếu kiến thức và kỹ năng cần thiết.
Vì thế, tôi luôn đặt chất lượng lên trước quy mô. Những buổi học đầu tiên được tổ chức theo hình thức 1:1 để theo sát từng người. Chỉ khi học viên nắm vững kỹ thuật và biết cách xử lý các tình huống cơ bản, tôi mới ghép lớp với tỷ lệ tối đa 1:4 để bảo đảm việc hướng dẫn luôn sát sao.
Song song với công tác giảng dạy, tôi cũng liên tục trau dồi kiến thức. Tôi đã đạt chứng nhận Huấn luyện viên tiên cá quốc tế của PADI và thường xuyên cập nhật các tiêu chuẩn mới về huấn luyện, kỹ năng cứu hộ và quản lý rủi ro nhằm xây dựng môi trường học tập chuyên nghiệp.
- Theo chị, điều gì khiến ngày càng có nhiều người trưởng thành tìm đến bộ môn lặn tiên cá, thay vì chỉ thu hút trẻ em như nhiều người vẫn nghĩ?
Tôi nghĩ nhiều người vẫn mặc định lặn tiên cá là bộ môn dành cho trẻ em vì hình ảnh nàng tiên cá gắn liền với những câu chuyện cổ tích. Thực tế lại khác, phần lớn người tìm đến các khóa học của tôi đều đã trưởng thành.
Họ không chỉ muốn học thêm một kỹ năng mới mà còn tìm kiếm khoảng lặng để thư giãn, giải tỏa áp lực và lắng nghe chính mình. Dưới làn nước, những bộn bề của công việc và cuộc sống dường như tạm được gác lại.
Các lớp học của tôi đón học viên từ 6 đến 60 tuổi. Với trẻ nhỏ, đây là bộ môn kết hợp giữa thể thao, nghệ thuật và trải nghiệm. Còn với người lớn, đặc biệt là phụ nữ, nhiều người xem đây như món quà dành cho chính mình sau nhiều năm ưu tiên gia đình và công việc. Qua từng buổi học, họ dần lấy lại sự tự tin, niềm vui và cả những ước mơ từng bị gác lại.
- Hiện nay, mạng xã hội giúp hình ảnh "nàng tiên cá" được nhiều người biết đến hơn. Theo chị, đâu là những định kiến vẫn cần được thay đổi?
Tôi rất vui khi ngày càng nhiều người biết đây không chỉ là nhân vật trong truyện cổ tích mà còn là một bộ môn thể thao nghệ thuật có hệ thống đào tạo và chứng nhận quốc tế.
Tuy vậy, vẫn còn không ít người nghĩ chỉ cần khoác lên mình chiếc đuôi cá là có thể trở thành nàng tiên cá để chụp ảnh hay quay video. Thực tế, phía sau những khoảnh khắc đẹp là cả quá trình rèn luyện nghiêm túc. Người học phải thành thạo kỹ thuật bơi với đuôi tiên cá, kiểm soát hơi thở, xử lý tình huống dưới nước, đồng thời xây dựng thể lực và tuân thủ nghiêm ngặt các nguyên tắc an toàn.
Tôi mong mọi người nhìn nhận đúng bản chất của bộ môn này. Lặn tiên cá không chỉ mang tính nghệ thuật mà còn đòi hỏi kỹ năng vận động và sinh tồn dưới nước. Vẻ đẹp của nó chỉ thực sự trọn vẹn khi được xây dựng trên nền tảng chuyên môn và sự an toàn.
Vì vậy, nếu muốn theo đuổi bộ môn này, tôi luôn khuyến khích mọi người lựa chọn đơn vị đào tạo uy tín, có giáo trình bài bản và huấn luyện viên đủ chuyên môn để hạn chế rủi ro.
- Nhìn lại hành trình từ người theo đuổi đam mê biểu diễn đến người trực tiếp đào tạo các thế hệ học viên, điều gì khiến chị cảm thấy ý nghĩa nhất?
Điều khiến tôi thấy ý nghĩa nhất không phải là mình đã biểu diễn ở bao nhiêu sân khấu hay đào tạo bao nhiêu học viên, mà là được chứng kiến sự thay đổi của chính mình và của những người đồng hành.
Tôi nhận ra ai cũng khởi đầu với những nỗi sợ: sợ thất bại, sợ bị đánh giá hay sợ bước ra khỏi vùng an toàn. Bản thân tôi cũng từng bắt đầu từ con số 0, học hỏi, vấp ngã rồi trưởng thành qua từng trải nghiệm.
Chính vì đã đi qua hành trình ấy, tôi càng thấu hiểu học viên của mình. Tôi không chỉ dạy kỹ thuật lặn tiên cá mà còn muốn truyền cho họ sự dũng cảm để dám thử, dám theo đuổi điều mình yêu thích và tin vào khả năng của bản thân.
Tôi luôn nói với học viên: "Cứ làm đi. Chỉ khi bắt đầu, bạn mới biết mình có thể đi được đến đâu”. Thành quả không đến trong một ngày, nhưng nếu đủ kiên trì và nghiêm túc, mỗi người đều sẽ gặt hái được kết quả xứng đáng.
Đó cũng là giá trị lớn nhất tôi nhận được. Từ một người theo đuổi ước mơ được tỏa sáng, hôm nay tôi có cơ hội đồng hành để nhiều người khác mạnh dạn bước tới ước mơ của chính mình.
- Nếu được gửi một lời nhắn tới những người vẫn còn ngần ngại theo đuổi điều mình yêu thích vì sợ thất bại hoặc khác biệt, chị sẽ nói gì?
Tôi muốn nhắn với mọi người rằng đừng đợi đến khi mình đủ giỏi hay đủ tự tin mới bắt đầu. Hầu hết những người thành công đều từng trải qua cảm giác sợ hãi và hoài nghi bản thân.
Tôi cũng từng như vậy. Nhưng nếu ngày đó không dám bước bước đầu tiên thì sẽ không có tôi của hôm nay và cũng không có học viện riêng.
Ước mơ nào cũng cần sự dũng cảm để bắt đầu. Có thể bạn sẽ vấp ngã, có lúc nản lòng, nhưng mỗi lần vượt qua thử thách, bạn sẽ trưởng thành hơn và tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.
Tôi luôn tin rằng: "Thà thất bại vì đã dám thử, còn hơn cả đời chỉ đứng nhìn ước mơ từ phía xa”. Chỉ cần dám bắt đầu và kiên trì, bạn sẽ nhận được những thành quả xứng đáng.
Hãy mạnh dạn theo đuổi điều mình yêu thích. Biết đâu, chính quyết định nhỏ bé hôm nay sẽ mở ra một hành trình làm thay đổi cả cuộc đời bạn, giống như cách lặn tiên cá đã thay đổi cuộc đời tôi.