Trứng, một nguyên liệu gần như có mặt khắp mọi nơi trong cuộc sống hàng ngày, thường xuyên xuất hiện trên bàn ăn của người Trung Quốc. Chúng phổ biến đến mức dường như không có gì đặc biệt, thậm chí được hầu hết mọi người coi là món ăn kèm thông thường cho bữa sáng.
Tuy nhiên, trong một số trường hợp đặc biệt, những quả trứng tưởng chừng bình thường này lại khiến một số người, đặc biệt là giới khảo cổ học, phải hết sức thận trọng.
Trong thực tế, sau hàng nghìn năm bị bào mòn, ngay cả khi phần bên trong trứng không bị phân hủy hoàn toàn, chỉ còn lại lớp vỏ mỏng manh. Nhiều năm oxy hóa khiến vỏ trứng trở nên giòn như giấy, dễ vỡ chỉ với một cái chạm nhẹ. Vì sự toàn vẹn của các hiện vật trứng cổ xưa, các nhà khảo cổ học sẽ không bao giờ tùy tiện chạm vào trứng.
Thay vào đó, họ sẽ cẩn thận lấy chúng ra khỏi lăng mộ bằng cách ngâm chúng trong dung dịch đặc biệt, sau đó nghiên cứu và bảo quản chúng trong phòng thí nghiệm bằng tia X hoặc các phương pháp khác. Tất nhiên, việc tìm thấy trứng trong các lăng mộ cổ là cực kỳ hiếm.
Trong lịch sử Trung Quốc, tục lệ chôn trứng cùng người chết chủ yếu tập trung vào thời nhà Tấn. Mặc dù có vẻ đáng ngại, nhưng miễn là sử dụng các phương pháp bảo quản đúng khoa học, trứng không gây ra mối đe dọa đáng kể nào đối với công tác khảo cổ. Sự thận trọng của các nhà khảo cổ học đối với trứng không phải là nỗi sợ hãi mù quáng, mà là sự tôn trọng kép đối với các hiện vật lịch sử hàng nghìn năm tuổi và sự an toàn của chính họ.