Khám phá

Khám phá tòa tháp cổ 1.000 tuổi nổi bật của Iran

Cao tới khoảng 53 mét, công trình này nổi bật giữa vùng đồng bằng như một cột mốc khổng lồ, có thể nhìn thấy từ rất xa.

Tháp Gonbad-e Qābus là một trong những công trình kiến trúc Hồi giáo sớm và ấn tượng nhất còn tồn tại đến ngày nay. Nằm ở phía Đông Bắc Iran, tòa tháp được xây dựng vào năm 1006 để làm lăng mộ cho Qābus ibn Voshmgir – một vị vua đồng thời là học giả của triều đại Ziyarid. Cao tới khoảng 53 mét, công trình này nổi bật giữa vùng đồng bằng như một cột mốc khổng lồ, có thể nhìn thấy từ rất xa.

Ảnh: irandoostan.

Điều khiến Gonbad-e Qābus trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở quy mô mà còn ở thiết kế hình học đầy tinh tế. Tòa tháp có dạng hình trụ thuôn dần lên phía trên, được dựng từ gạch nung không tráng men, với phần mái hình nón đặc trưng. Cấu trúc của nó dựa trên một mặt bằng hình ngôi sao mười cánh, tạo nên sự cân bằng giữa thẩm mỹ và kỹ thuật xây dựng. Đây được xem là một thành tựu kiến trúc tiên phong, thể hiện trình độ toán học và khoa học cao của thế giới Hồi giáo vào đầu thiên niên kỷ thứ nhất.

Ảnh: de.irancultura

Không chỉ là một lăng mộ, Gonbad-e Qābus còn là chứng tích duy nhất còn sót lại của thành phố cổ Jorjan – từng là trung tâm văn hóa và khoa học lớn trước khi bị phá hủy bởi các cuộc xâm lược của người Mông Cổ vào thế kỷ 14–15. Vì vậy, tòa tháp không chỉ mang ý nghĩa kiến trúc mà còn là “ký ức sống” của một nền văn minh đã biến mất.

Ảnh hưởng của công trình này lan rộng vượt khỏi biên giới Iran. Hình thức tháp mộ với mái hình nón của Gonbad-e Qābus đã trở thành nguyên mẫu cho nhiều công trình tương tự tại bán đảo Anatolia (Thổ Nhĩ Kỳ ngày nay) và Trung Á. Sự kết hợp giữa truyền thống của các sắc dân du mục Trung Á và văn minh Iran cổ đại đã tạo nên một phong cách độc đáo, vừa mang tính địa phương vừa có sức lan tỏa khu vực.

Năm 2012, Gonbad-e Qābus được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới nhờ giá trị nổi bật toàn cầu về kiến trúc, lịch sử và khoa học. Ngày nay, tòa tháp vẫn sừng sững như một biểu tượng của trí tuệ con người thời trung cổ.

Giống cừu kỳ lạ với bốn sừng cong đối xứng và gần như không có đuôi.
back to top