Bệnh viện Bạch Mai cơ sở Ninh Bình đã tiếp nhận nữ bệnh nhân 71 tuổi (trú tại Ninh Bình) vào cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Trước đó, người phụ nữ này giẫm phải gai hoa giấy và đâm vào gan bàn chân phải. Gần hai tuần sau, bà xuất hiện dấu hiệu cứng hàm và các cơn co cứng cơ, được chẩn đoán uốn ván toàn thể.
Dù được điều trị tích cực, sau 4 ngày, người bệnh xuất hiện viêm phổi, ứ đọng nhiều đờm, phải mở khí quản và thở máy để kiểm soát đường thở.
Sau 16 ngày, người bệnh cai được máy thở và bắt đầu tập phục hồi chức năng vận động, hô hấp.
Theo các bác sĩ Khoa Bệnh nhiệt đới, Bệnh viện Bạch Mai cơ sở Ninh Bình, mức độ nguy hiểm của bệnh uốn ván không phụ thuộc vào kích thước vết thương. Những vết đâm nhỏ, vết xước hoặc tổn thương da nhiễm đất, bụi bẩn đều có thể tạo điều kiện cho vi khuẩn xâm nhập.
Khi độc tố uốn ván tác động lên hệ thần kinh, người bệnh có thể xuất hiện cứng hàm, khó nuốt, co cứng cơ, co giật. Trường hợp nặng có thể suy hô hấp, phải mở khí quản, thở máy và điều trị kéo dài.
TS.BS Nguyễn Văn Dũng, Phó Viện trưởng Viện Y học Nhiệt đới Bạch Mai, phụ trách Khoa Bệnh nhiệt đới, Bệnh viện Bạch Mai cơ sở Ninh Bình, khuyến cáo người dân không nên dựa vào kích thước hay mức độ chảy máu của vết thương để đánh giá nguy cơ uốn ván.
Sau tai nạn, đặc biệt với các vết thương nhiễm bẩn, sâu, do vật sắc nhọn hoặc tiếp xúc với đất, bùn, người bệnh cần đến cơ sở y tế sớm để được làm sạch vết thương và đánh giá chỉ định dự phòng uốn ván.
Người dân không nên đắp lá, thuốc nam hoặc các chất không rõ nguồn gốc lên vết thương. Việc tiêm vắc xin và huyết thanh kháng độc tố uốn ván, nếu có chỉ định, cần được thực hiện theo đánh giá của nhân viên y tế.