Khoa học & Công nghệ

Tại sao Ấn Độ mua bom siêu đắt đỏ của Israel bỏ qua hàng nội địa?

Mặc dù đã có kế hoạch biên chế bom dẫn đường nội địa Gaurav, Không quân Ấn Độ vẫn quyết định mua số lượng lớn vũ khí tương tự từ Israel.

1.jpg
Mới đây, Hội đồng Mua sắm Quốc phòng Ấn Độ (DAC) đã phê duyệt việc mua sắm hệ thống dẫn đường tầm xa SPICE-1000, cho lực lượng Không quân Ấn Độ (IAF). Thông cáo báo chí của Cục Thông tin Báo chí Ấn Độ (PIB), công bố sự phê duyệt của DAC, nêu rõ: “SPICE-1000 sẽ tăng cường khả năng tấn công chính xác tầm xa của Không quân Ấn Độ”.
2.jpg
SPICE-1000 là một hệ thống cánh lượn, kiêm dẫn đường để lắp trên một quả bom phá thả rơi tự do 450 kg thông thường, biến nó thành một loại bom dẫn đường chính xác tầm xa; tương tự như mô-đun UMPK, mà Không quân Nga đang sử dụng rộng rãi ở chiến trường Ukraine.
3.jpg
Đáng chú ý là Tổ chức Nghiên cứu và Phát triển Quốc phòng Ấn Độ (DRDO), đang phát triển và đã thử nghiệm các hệ thống cánh lượn và dẫn đường của riêng mình. Điều này đặt ra câu hỏi: tại sao IAF lại phải mua hệ thống SPICE-1000 từ Israel, đặc biệt khi SPICE-1000 có giá quá cao?
4.jpg
Hệ thống SPICE-1000 được trang bị cụm cánh lượn gập ở giữa thân và cánh đuôi điều khiển hình chữ thập phía sau; sử dụng phương pháp dẫn đường bằng định vị quán tính (INS) và vệ tinh (SATN) ở giữa chặng; dẫn đường bằng quang điện/hồng ngoại (EO/IR) ở giai đoạn cuối.
5.jpg
Trước đó, Không quân Ấn Độ (IAF) đã mua các hệ thống SPICE-2000 và SPICE-250, để sử dụng chúng trong các hoạt động tấn công các trại khủng bố ở Balakot. Cả ba biến thể SPICE của Israel, đều được trang bị khả năng tự động thu nhận mục tiêu (ATA), một công nghệ tự động khớp hình ảnh bằng quang điện, được thiết kế để khắc phục nhiễu GPS, lỗi định vị và sự không chính xác về vị trí mục tiêu, khi tấn công các mục tiêu cố định.
6.jpg
Khi tiếp cận mục tiêu, thuật toán so khớp hình ảnh sẽ so sánh hình ảnh quang điện theo thời gian thực mà đầu dò vũ khí nhận được, với hình ảnh mục tiêu được chụp sẵn, đã lưu trữ trong máy tính tích hợp trên vũ khí.
7.jpg
Đầu dò dẫn đường bằng quang điện tử/GPS trong hệ thống SPICE, có ​​sai số xác suất vòng tròn (CEP) nhỏ hơn 3 m trong điều kiện ngày/đêm và thời tiết xấu. Đầu dò được kết nối dữ liệu hai chiều với máy bay thả bom hoặc điều khiển (có thể là các phương tiện khác nhau). Bộ SPICE giúp quả bom thả rơi tự do 450 kg, có tầm bay lên tới 125 km (tính từ điểm máy bay cắt bom) và tấn công chính xác mục tiêu với độ sai số tới 3 mét.
8.jpg
Dù ở trên mặt đất hay trên không, SPICE-1000 có ​​thể được lập trình với tối đa 100 cấu hình nhiệm vụ khác nhau, bao gồm tọa độ mục tiêu, góc tấn công tối ưu, dữ liệu địa hình và hình ảnh mục tiêu. Trước khi thả, phi công chọn cấu hình nhiệm vụ. Tùy thuộc vào độ cao thả và cấu hình đã chọn, bom SPICE-1000 có thể được thả ở khoảng cách tối đa với mục tiêu lên tới 125 km.
9.jpg
Sau khi bom rời máy bay, nó sẽ tự động lướt về phía mục tiêu. Khi tiếp cận mục tiêu, hệ thống tìm kiếm sử dụng các thuật toán so khớp địa hình, để so sánh hình ảnh từ cảm biến quang điện với hình ảnh mục tiêu đã được lưu trữ trên bộ nhớ của SPICE. Khi mục tiêu được xác định (khóa mục tiêu), vũ khí sẽ tự động bám theo mục tiêu, điều chỉnh đường bay để đạt được góc tấn công tối ưu.
10.jpg
Nếu mục tiêu bị che khuất, SPICE-1000 sẽ tự động chuyển sang sử dụng hệ thống dẫn đường GPS. Thông qua liên kết dữ liệu 2 chiều, phi công hoặc sĩ quan điều khiển vũ khí (WSO) có thể xem hình ảnh đầu dò trên màn hình TV/IIR trong buồng lái và điều khiển bom đến mục tiêu bằng cần điều khiển theo cách thủ công.
11.jpg
Nếu mục tiêu bị che khuất, cản trở cả việc khớp hình ảnh và điều khiển bằng cần điều khiển thủ công, và tín hiệu GPS trong khu vực mục tiêu bị gây nhiễu, quả bom có ​​thể lệch khỏi đường bay dự định.
12.jpg
Trong khi đó, Ấn Độ cũng tự phát triển bom dẫn đường riêng của họ. Năm 2013, DRDO công bố dự án phát triển mô-đun điều khiển cho bom lượn của Ấn Độ. Từ đó, DRDO đã tự phát triển mô-đun điều khiển cho các loại bom có ​​trọng lượng 250 kg, 500 kg và 1.000 kg.
13.jpg
Bom lượn tầm xa Gaurav (LRGB) của DRDO, được thiết kế và phát triển trong nước, bởi Trung tâm Nghiên cứu Imarat (RCI) và Hyderabad. Đây là một bộ dụng cụ dẫn đường và bay lượn cho bom tốc độ cao, lực cản thấp (HSLD) 1.000 kg.
14.jpg
Hệ thống dẫn đường của bom Gaurav LRGB sử dụng sự kết hợp giữa INS và SATNAV cho cả dẫn đường giữa và cuối hành trình. Theo một số thông tin bị rò rỉ, Gaurav LRGB có thể được trang bị đầu dò dẫn đường bằng laser bán chủ động (SALH), điều này đòi hỏi mục tiêu phải được liên tục chiếu xạ laser từ một UAV, bay ở độ cao lớn.
15.jpg
DRDO đã tiến hành thành công các cuộc thử nghiệm phóng thả bom Gaurav từ máy bay Su-30MKI vào ngày 8 và 10/4/2025. Trước đó, vào ngày 13/8/2024, DRDO đã thực hiện thành công chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của quả bom từ máy bay Su-30MKI của Không quân Ấn Độ, từ ngoài khơi bờ biển Odisha. Máy bay chiến đấu Su-30MKI, có thể mang bom trang bị hệ thống Gaurav ở nhiều vị trí treo khác nhau.
16.jpg
Theo báo cáo, Gaurav có tầm bay từ 30 đến 150 km, tùy thuộc vào độ cao thả bom. Để đạt tầm bay tối đa, nó phải được thả từ độ cao khoảng 10 km. Trong các cuộc thử nghiệm, Gaurav đã chứng minh được tầm hoạt động tối đa 100 km. Nhờ chiếu tia laser vào mục tiêu, Gaurav có thể đạt được độ chính xác tuyệt đối. Nếu không có nguồn tia laser, độ chính xác sẽ giảm.
17.jpg
So với SPICE-1000, bộ thiết bị Gaurav có một số hạn chế về mặt tính năng, cụ thể là thiếu đầu dò quang điện tử, điều này hạn chế việc lập kế hoạch nhiệm vụ, và sự phụ thuộc vào việc chiếu xạ laser mục tiêu. Sau khi được thả từ máy bay, bom Gaurav sẽ bay thẳng về phía mục tiêu. Do không có hình ảnh khu vực mục tiêu được lưu trữ, nó không thể chọn hình dạng tấn công hoặc hướng tiếp cận như SPICE-1000. Việc Gaurav phụ thuộc vào việc chiếu tia laser vào mục tiêu, khiến nó kém linh hoạt hơn đáng kể so với SPICE-1000.
18.jpg
Để đánh trúng mục tiêu, phải sử dụng UAV MALE, được trang bị thiết bị định vị laser, bay lượn sẵn trên khu vực mục tiêu để dẫn hướng cho bom Gaurav, khiến nó dễ bị hệ thống phòng không của đối phương phát hiện. Ngoài ra, các yếu tố khí quyển như mây, bụi hoặc khói có thể làm suy giảm hoặc thậm chí ngăn cản dẫn đường bằng laser.
19.jpg
Một bộ SPICE-1000 thường có giá khoảng 480.000 USD. Do đó, nó không phù hợp để sử dụng rộng rãi. Mặc dù là nước sản xuất ra SPICE-1000, nhưng Không quân Israel cũng không thể sử dụng các hệ thống SPICE-1000 này một cách “thoải mái” như Nga đã sử dụng mô-đun UMPK ở Ukraine. Tuy nhiên, SPICE-1000 là rất cần thiết khi yêu cầu độ chính xác gần như tuyệt đối.
20.jpg
Gaurav cũng có thể đạt được độ chính xác tuyệt đối nhưng chỉ khi có nguồn chiếu laser định vị mục tiêu, điều này không phải lúc nào cũng có sẵn. Giải pháp tối ưu cho Không quân Ấn Độ là mua hệ thống SPICE-1000 với số lượng hạn chế và Gaurav-1000 với số lượng lớn hơn.
21.jpg
Các mô-đun UMPK của Nga, cũng giống như Gaurav, thiếu đầu dò quang điện và chỉ dựa vào hệ thống dẫn đường quán tính (INS) và định vị vệ tinh (SATN) để điều khiển, nhưng đã chứng minh độ chính xác chấp nhận được, khi tấn công các mục tiêu lớn như cầu cống và các tòa nhà.
22.jpg
Hệ thống UMPK sử dụng các mô-đun định vị vệ tinh (SATNAV) 8 hoặc 12 chấn tử, có khả năng chống lại sự giả mạo tín hiệu tác chiến điện tử của đối phương và đạt được độ chính xác tương đương với tín hiệu SATNAV quân sự. Theo thời gian, DRDO dự kiến ​​sẽ nâng cấp bộ trang bị Gaurav-1000 với đầu dò quang điện tử và khả năng lập hồ sơ nhiệm vụ tiên tiến, tương tự như SPICE-1000 của Israel.
Eurasian Times
back to top