Năm 1974, nhà vật lý Stephen Hawking đưa ra một kết luận gây chấn động: hố đen không hoàn toàn "đen". Do các hiệu ứng lượng tử gần chân trời sự kiện, hố đen có thể phát ra bức xạ có tính chất nhiệt, ngày nay gọi là bức xạ Hawking. Theo lý thuyết, quá trình này khiến hố đen mất năng lượng và khối lượng, cuối cùng có thể bay hơi hoàn toàn.
Ảnh: astronomy
Nhưng câu hỏi quan trọng là: chúng ta đã thực sự nhìn thấy bức xạ Hawking chưa?
Câu trả lời hiện nay là chưa – ít nhất không phải từ một hố đen thiên văn thực sự.
Đây chính là điểm khiến bức xạ Hawking trở thành một trong những dự đoán hấp dẫn nhưng khó kiểm chứng nhất của vật lý hiện đại. Hố đen có khối lượng càng lớn thì nhiệt độ Hawking càng thấp. Với những hố đen hình thành từ sao hoặc lớn hơn nữa, bức xạ dự đoán cực kỳ yếu, bị lấn át bởi nhiều nguồn bức xạ khác trong môi trường vũ trụ. NASA cũng lưu ý rằng những hố đen quen thuộc sẽ mất thời gian dài đến mức khó tưởng tượng mới bốc hơi đáng kể.
Ảnh: cosmoxblog
Một cách phổ biến để hình dung hiện tượng này là các cặp hạt lượng tử xuất hiện gần chân trời sự kiện. Một hạt có thể rơi vào hố đen trong khi hạt kia thoát ra ngoài, khiến người quan sát bên ngoài nhận được một dòng bức xạ. Tuy nhiên, đây chỉ là một hình ảnh trực quan hóa. Cơ chế toán học thực sự của bức xạ Hawking phức tạp hơn nhiều và không nên hiểu đơn giản rằng các cặp “hạt ảo” cứ liên tục được tạo ra rồi một hạt bị hút vào.
Dù chưa quan sát được hố đen thật phát ra bức xạ Hawking, các nhà vật lý đã tạo ra những “hố đen tương tự” trong phòng thí nghiệm. Chúng sử dụng các hệ thống như chất lỏng, vật liệu ngưng tụ hoặc sợi quang để mô phỏng một “chân trời” mà sóng hoặc ánh sáng không thể đi ngược lại. Những thí nghiệm này đã quan sát các hiện tượng tương tự bức xạ Hawking.
Ảnh: slideserve
Đáng chú ý, trong năm 2026, một nghiên cứu trên Nature Communications đã báo cáo phép đo bức xạ Hawking tương tự được kích thích bởi một photon đơn trong hệ thống sợi quang. Một nghiên cứu khác trên Nature cũng cung cấp bằng chứng thực nghiệm và lý thuyết về cơ chế tạo ra hiệu ứng Hawking trong một mô hình quang học.
Nhưng cần nhấn mạnh: đây vẫn không phải bằng chứng trực tiếp rằng một hố đen ngoài vũ trụ đang phát bức xạ Hawking. Các hệ thống phòng thí nghiệm chỉ tái tạo những đặc điểm toán học và vật lý tương tự của chân trời sự kiện.
Vì vậy, tính đến nay, bức xạ Hawking vẫn đứng ở một vị trí kỳ lạ: một dự đoán lý thuyết có nền tảng rất sâu, được hỗ trợ bởi nhiều thí nghiệm tương tự, nhưng chưa được phát hiện trực tiếp từ một hố đen thật.
Nếu một ngày các nhà thiên văn thực sự bắt được tín hiệu ấy, đó sẽ không chỉ là việc xác nhận một dự đoán của Hawking. Nó sẽ là một bằng chứng hiếm hoi cho thấy cơ học lượng tử và hấp dẫn có thể cùng xuất hiện trong một trong những môi trường cực đoan nhất của Vũ trụ.